Mạch Khóa Số Điện Tử Mạch Đếm Sản Phẩm Mạch Đèn giao thông Ngã Tư Mạch Trái Tim Final Mạch Trái Tim Final Mạch Trái Tim I Love U

December 20, 2011

Kiss The rain ( Full) - Chap 6 -11



Chap 6:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥


"Hey My này!""Ừ?"
"Chuyện hôm qua cậu nói với mình ý, mình biết phải làm sao rồi."
"Làm sao?""Hôm nay là sinh nhật Siro"
"Mình biết."Vậy cậu hãy nói thật với Siro đi."
"Hả? Nói với cậu ấy á?"
"Ừ, thay vì để Gigi đem cậu ra làm trò cười, cậu hãy dũng cảm nói điều đó với cậu ấy đi, đừng sợ!"
"Đừng sợ? Cậu nghĩ mình có thể nói được không? Sự thực là mình không thể!"
"Không! Nghe này, cậu có thể mà! Chỉ là nói ra với cậu ấy rằng cậu thích cậu ấy, điều đó có gì là xấu xa đâu?"
"Có đấy. Siro sẽ chẳng đời nào thích mình đâu."
"Vớ vẩn. Làm sao cậu biết được?"
"Chuyện này thực sự rất là mệt mỏi đấy..."-My thở dài ngao ngán.
"Cậu...hãy trở thành người đẹp nhất tối nay đi!"
Cái mặt của My lúc đó trông hệt như thế này -> O_o
"Hả? Trở thành người đẹp nhất? Cậu đang đùa mình đấy à?"
"Không đùa! Mình sẽ giúp cậu làm điều đó, trở thành người đẹp nhất và là tâm điểm của sự chú ý tối nay!"-Tôi rất tự tin.
"Ôi trời! Thật chứ?"
"Ừ, chắc chắn mình sẽ giúp cậu làm được điều đó!"
"Nhưng bằng cách nào?"
"Mình sẽ mượn tạm một ít đồ của chị Sam, chiều nay chị ấy đi làm thêm ở tiệm Romance , mình sẽ làm tóc và trang điểm cho cậu.""Wow!"
"Thế nào, cậu sẽ dũng cảm nói ra điều đó chứ?"
"Mình không biết nữa...có thể..."
"Tốt! Vậy chiều nay chúng ta sẽ thực hiện kế hoạch nha, okay?"
"Okay!"
Chẳng hiểu sao khi nhận lời giúp đỡ My, tôi bỗng cảm thấy rất rất vui.
Trường Isaac Newton, lớp 11E.
Bọn tôi bước vào lớp và thấy không khí thật là nhộn nhịp.
Trên bảng là một dòng chữ rất to và nổi bật:
"CẢ LỚP MÌNH TỐI NAY 7H ĐẾN DỰ SINH NHẬT NẤM ĐÔNG CÔ NHA!"
Ừ tất nhiên là phải đi rồi!
Chưa gì bọn tôi đã thấy Siro cầm cái khăn lau bảng chạy quanh lớp đuổi theo Long Hôi Nách vì cái tội dám ghi Nấm Đông Cô. Đứa nào đứa nấy cũng cười sặc sụa.


Mãi đến năm cấp Ba tôi mới học cùng Siro. Nhưng chỉ vài buổi là bọn tôi bắt đầu thân thiết. Thỉnh thoảng rảnh rỗi, tôi rủ cả Siro và My đến nhà chơi hoặc đi thăm ông bà, và Siro cũng hay rủ bọn tôi đến nhà cậu ấy ăn uống và chơi game Nintendo. Nhà cậu ấy đẹp thật! Chẳng phải là quá giàu như mấy VIP tập đoàn ăn chơi Isaac nhưng bố mẹ cậu ấy đều có mắt thẩm mĩ siêu tuyệt vời.
Tôi kết nhất là vườn nhà Siro, chỗ mà mọi lần cậu ý tổ chức sinh nhật. Woa...đó là khu vườn đẹp nhất mà tôi từng được thấy!
Vườn nhà cậu ấy có thảm cỏ xanh mát, trên hàng rào và quanh vườn trồng rất nhiều hoa hồng dây, đủ mọi loại màu: hồng nhung, hồng vàng, hồng bạch...
Nhìn chúng thật là hay, bé xiu xíu như những vì sao vậy. Phía trong những bụi hoa bé xinh ấy là những chiếc xích đu gỗ nhỏ màu trắng. Ngồi lên đó thích cực ý!
Nhà của tôi, tôi và My đang rón rén lên phòng.
Tôi chạy đến trước cửa phòng Sam và toan mở ra.
Phụt.
BÀ SAM BÀ Ý KHOÁ CỬA!
Giời ạ! Sao hôm nay lại dở chứng khoá cửa cơ chứ!
Ông trời nhiều khi không thương người ở lành!
"Cửa khoá rồi My ơi"-Tôi mếu máo-"Hình như tại hôm trước mình vào phòng chị ấy lục lọi nên hôm nay chị ý khoá."
"Ôi"-My "xù" ôm trán và thở dài.-"Mình biết mà, mình không thể nào trở thành người đẹp nhất được đâu."
Không được, tôi phải nghĩ ra một cách nào đó. Không thể xài tạm đồ của Sam, hay là...mượn đỡ đồ của mẹ vậy!Ừ được đấy, coi như đó là phương án hai đi. Tôi nghĩ thế và mau chóng thực hiện.
Việc đầu tiên tôi cần làm đó là chạy xuống nhà và theo dõi mẹ. Giờ này mẹ ít khi lên phòng, và My sẽ đứng ở chân cầu thang canh mẹ cho tôi.
"Này, My canh mẹ cẩn thận đấy!""Ừ..."
Tôi ngay lập tức đột nhập vào phòng mẹ, và tất nhiên là phòng mẹ không bị khoá như phòng Sam rồi, hura!
Tôi mau chóng gom lấy túi đồ trang điểm và một vài chiếc váy của mẹ (í ẹ), cùng những thứ linh tinh trông hay hay nữa mà tôi trông thấy.
Hoàn thành phi vụ, tôi cả My chạy thật nhanh vào phòng tôi và đóng cửa chặt lại.
"Cái gì đây hả Kem?"
"Son môi, phấn, nước hoa, bút kẻ mắt, macsara..."
"Bắt đầu từ cái gì thế? Mình chưa dùng những cái này bao giờ."
Thì mình cũng đã đụng vào bao giờ đâu.
"Mình biết làm mà, yên tâm đi!""Ừ"
Tôi đã nhìn thấy mẹ và chị Sam trang điểm vài lần và tôi đang cố nhớ lại và thực hiên theo.
Đầu tiên là thoa kem nền nè, sau đó đánh phấn nè, gì nữa nhỉ? À bôi son!
Tôi loay hoay chọn cây son có màu đỏ nhất để tô cho My. Sau đó tôi kẻ lông mày thật đậm, và tất nhiên là đánh cả má hồng nữa.
Xong!
Tôi đem cái gương nhỏ ra cho My soi:
"Đẹp không My?
"Sao vậy?"
"Nhưng mà mình thấy cứ kiểu gì ý, nhìn buồn cười lắm."
"Không đâu, rất đẹp mà, chắc là cậu nhìn không quen thôi!"-Tôi tự tin khẳng định.
"Ừ, chắc là thế. À mà cậu có chắc là Minh Nhật sẽ thích bộ dạng này của mình không?"
"Chắc chắn là cậu ấy sẽ thích mê cho mà coi!"-Tôi quả quyết.
"Cảm ơn Kem nha!"
"Không có gì không có gì!"
Sau đó tôi chọn một chiếc váy hoa màu xanh nõn chuối mặc vào cho My. Tôi thấy chiếc đó mẹ tôi mặc khá là hợp, chắc My cũng vậy luôn.
"Woa nhìn My thực sự là lộng lẫy đó!"
"Cậu có chắc không?"
"Chắc mà, cậu phải tin mình chứ!"
Hình như còn thiếu thiếu cái gì đó, à, TÓC!
Tôi cần phải thiết kế cho My một kiểu tóc thiệt là đẹp. Kiểu gì đây ta? Từ trước đến giờ tôi chỉ biết có mỗi kiểu tết thôi.
À! Tôi quyết định tết tóc hai bên cho cậu ấy rồi búi lên giống kiểu của Lương Bích Hữu ngày trước.
Và tôi không quên gài lên tóc cậu ấy hai chiếc nơ màu đỏ tươi.Woa...
Cuối cùng cũng xong xuôi! Nhìn cô ấy đẹp như một con búp bê vậy, thật đấy!
"Ê Kem ơi, mình thấy kiểu tóc này cứ làm sao ý...nhìn kì lắm!"
"Không, đẹp mà! Mình mà thấy đẹp là đẹp rồi, cậu đừng lo. Chắc chắn cậu sẽ trở thành người đẹp nhất!
"Mong là thế."6h30.
Bọn tôi nhanh chóng tìm cách rời khỏi nhà mà không để mẹ trông thấy My (mẹ mà thấy My mặc váy cả tô son môi của mẹ thì mẹ sẽ nổi khùng lên mất).
Tôi mặc bình thường, quần Jean và áo jacket. Tôi chạy vào bếp và cố tình bắt chuyện với mẹ, tranh thủ lúc đó thì My chạy thật nhanh ra ngoài ngõ, sau đó tôi sẽ lẻn ra sau.
"Đi đâu thế Kem?"
"Dạ con đi sinh nhật bạn Minh Nhật."
"Nhớ về sớm đấy!""Vâng ạ."
Tôi liếc ra và khi đã chắc chắn My đã ra ngoài ngõ thì tôi cũng chuồn theo.
Bọn tôi vừa dắt xe ra khỏi cửa thì Sam về. Lại đi với một anh bạn trai!
Chị ấy xuống xe và trố mắt ra nhìn tôi như kiểu bọn tôi là người ngoài hành tinh không bằng! Cả anh bạn trai nữa, anh ấy nhìn chúng tôi với ánh mắt rất chi là kì dị.
Sao thế, tại My xinh quá nên hai anh chị ngạc nhiên à?
"Này, tụi mày định đi đâu đây? Đi tấu hài à?"-Sam lên tiếng.
"Bọn em đi sinh nhật, chị không biết gì thì thôi đừng có xen vào, lêu lêu."
Rồi tôi quay sang nói với My "xù":
"Tụi mình đi mau thôi, kệ chị ý!"
Nói rồi tôi phóng xe đèo My vút qua trước mặt bọn họ, còn Sam thì cứ đứng đó trố mắt ra nhìn tụi tôi. Chắc dễ thương quá đây mà!

Chap 7:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥

7h tối, tại nhà Siro.
Từ bên ngoài, bọn tôi đã nghe thấy tiếng thằng Long Hôi Nách là to nhất, cộng thêm cả tiếng nhạc xập xình nữa, hồi hộp hồi hộp.
"Sẵn sàng chưa My?"
"Rồi.."
"Vậy ta vào nhé, 1 2 3!"
Tôi mở tung cánh cửa ra và cùng My bước vào cùng với hộp quà. Tiếng nhạc và tiếng nói chuyện rất to bỗng nhiên ngừng hẳn!
Gì thế này?
Tất cả ánh mắt cộng ánh đèn đổ dồn về phía chúng tôi, không, chính xác là về phía My!
Im lặng...im lặng...
Bọn họ nhìn với ánh mắt y chang như của chị Sam lúc trước.Chúa ơi!
Và rồi có tiếng cười phá lên, sau đó tiếng cười lan ra cả khu vườn!
Tôi thấy người cười to nhất là Gigi! Bạn có biết giọng cười cô ta lúc này như thế nào không? Là: Oa ha ha ha ha!
Má ơi! Chẳng hiểu gì cả, vì sao bọn họ lại cười cơ chứ? Nhìn My dễ thương như thế này cơ mà?
Gigi cùng hội bạn tiến đến gần chúng tôi và luôn miệng cười oa ha ha ha ha.
Là : OA HA HA HA HA đấy!
"Ôi trời ơi! Buồn cười quá đi! Buồn cười muốn chết luôn!"
Gigi ôm bụng cười lấy cười để, cả bọn kia nữa.
"Này các cậu làm cái trò gì thế hả? Cười cái gì chứ?"-Tôi hét lên.
Trời ạ, tụi nó còn cười tợn hơn cả trước nữa! Bất lực!
Tôi quay sang và thấy My "xù" có vẻ sợ hãi, tôi thấy cô ấy run lên bần bật.
Một người duy nhất không cười, đó là Siro.
Cậu ấy đến bên cạnh và kéo tay tôi, trên mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên:
"Có chuyện gì thế? Hai cậu mau vào trong đi."
Bọn tôi chưa kịp đi đâu thì một đứa cất tiếng:
"My ơi, cậu định cải trang thành hề Sác-lô à? Hahaha!"
CÁI GÌ?
Thằng Long Hôi Nách!
Mày vừa nói cái gì? Mày gọi ai là hề Sác-lô hả? Ôi tức muốn chết đi, lúc này mà có súng Ak47 hoặc Ckc ở đây thì nhất định tôi sẽ bắn thằng Xê-kô mỏ nhọn ấy pằng pằng đến tan xác thì thôi!
"Không phải là hề Sác-lô, mà phải gọi là Thị Nở mới đúng! Thật là nực cười quá đi hahaha!"-Lại thêm một đứa nữa.HẢ?
Tôi hoa hết cả mắt lên, bỗng Lily (chỉ xếp sau Gigi về mức độ mỏ nhọn) lại gần ngắm nghía My tội nghiệp và rồi lên giọng dạy dời bọn tôi:
"Đã là vịt bầu rồi ý, thì có trát cả vàng vào cũng chẳng thể xinh đẹp hơn ra được đâu."
Ngừng một lúc, cô ta lại tiếp:
"Cái này, là tác phẩm của đứa nào? Kem NQ phải không? Biết ngay là chẳng có chút khiếu thẩm mỹ gì cả mà, thật là xấu hổ."
"Gì cơ! Cậu nói lại cho tôi xem nào? Nói lại MAU!"
"Là đáng xấu hổ đó, thực sự là rất rất LỐ BỊCHHHH!"-Lily trợn mắt lên.
ự tức giận trong tôi thực sự đã vượt ngoài khả năng kiểm soát, tôi vung tay lên và định tát cho Lily một cái, nhưng My đã giơ tay ra cản tôi.
Tôi sững sờ quay lại, My đã KHÓC!
"Thôi, mình xin lỗi mọi người...vì đã làm hỏng buổi tiệc ngày hôm nay...xin lỗi Minh Nhật...mìnthực sự rất xin lỗi."
Tôi hướng về phía Siro, cậu ấy chán nản đút tay vào túi quần và nhìn chằm chằm xuống mặt đất.
Còn My thì nhìn theo Siro một cách vô cùng thất vọng.
Tôi quay sang nhìn My, và cô ấy cũng đang nhìn lại tôi, ánh mắt đầy sự oán trách...
Tim tôi đập thình thịch, thình thịch.
"Thôi chào mọi người."
My toan bỏ chạy về thì bỗng Gigi xấu xa níu vai My "xù" lại.
Lại còn tính làm trò gì nữa đây đồ mỏ nhọn?
Cô ta nhìn xung quanh và nói lớn:
"Mọi người im hết đi, cấm cười!"
Giọng điệu của cô ta có vẻ rất nghiêm túc, thật sự rất ngạc nhiên!
"My, xin lỗi vì bọn này đã cười cậu. Hãy gia nhập hội của bọn mình đi, thật đấy, bọn mình hứa là sẽ đón chào cậu."

My không nói gì, cô ấy gạt tay Gigi ra và cắm đầu cắm cổ chạy một mạch, vừa chạy tôi vừa thấy một tay cô ấy giữ chặt hộp quà, một tay gạt nước mắt.
"Hãy suy nghĩ kĩ đi nhé! Mai là hạn cuối cùng đóoooo!"-Gigi nói với theo.
Rồi cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.
"Thật là ngu hết thuốc chữa!"
Tôi ném trả lại tất cả tụi đáng ghét đó một nụ cười nửa miệng và rồi lao vút lên chiếc xe đạp đuổi theo My.
Thật sự là VÔ CÙNG BỰC MÌNH!
Sao bọn nó có thể nói My như thế được nhỉ? Con người ai mà chẳng có lòng tự ái? Dễ dàng chạm vào lòng tự ái của người khác rồi tưởng vứt toẹt một lời xin lỗi là xong sao?
"AAAAAA..."


Tôi hét lên thật to, đường vắng nên tôi chẳng sợ ai cả.
Thực sự là My trang điểm và mặc váy của mẹ rất xinh đó, không hiểu sao bọn kia lại chê cô ấy, đúng là một lũ mù tịt về khiếu thẩm mỹ, xì.
"Ê My ơi!"
Cuối cùng tôi cũng thấy cô ấy.
"My ơi, cậu có sao không?"
Cô ấy nhìn tôi vẫn với ánh mắt oán trách ấy, làm tôi sợ muốn chết đi."Hôm nay cậu đã biến mình thành trò hề rồi đấy cậu có biết không? Cậu hãy tránh xa mình ra! Tránh raaaaaaaaa!"
Cô ấy hét lên làm tôi giật bắn cả người. Rồi cô ấy bỏ mặc tôi với chiếc xe đạp bên đường và leo lên xe bus.
Ra vậy...
Mình đã biến cậu thành trò hề ư My?Mình......chỉ muốn tốt cho cậu thôi mà....
Mình thực lòng muốn giúp đỡ cậu mà...
Vì sao lại đối xử với mình như thế? Mình đang buồn lắm, hình như còn khóc nữa...
Hai gò má mình lạnh buốt.
My ơi...mình xin lỗi...
"Kiss the rain"
Chẳng hiểu sao tôi lại bật bài đấy, tôi ngồi co ro trong căn phòng cùng với mèo béo Jimmy. Ngoài kia lạnh thật. Trời đã bắt đầu vào đông. Gió lạnh cứ rít lên từng đợt.

Jimmy béo đang cuộn tròn trong chiếc giỏ gỗ thông màu trắng nhỏ xinh, ngay bên cạnh tôi. Jimmy ngủ thật là hồn nhiên, bộ lông trắng muốt khi thì xẹp xuống, khi thì phồng lên đều đều theo nhịp thở. Đôi ria mép cứ mỗi lúc một lay động thật là đáng yêu.

"Jimmy này, vì sao My lại nói với chị như thế? Jimmy ngoan, Jimmy có biết không?"
Jimmy vẫn nằm ngủ ngon lành trong tiếng piano êm đềm của "Kiss the rain'"
Tôi vuốt ve bộ lông mềm mượt của Jimmy và rồi chìm dần vào giấc ngủ, mơ màng nghĩ về những cơn mưa.
Mùa đông không có nhiều những cơn mưa.
Và mùa đông nơi đây cũng không có tuyết rơi.
"Bác ơi, My đi học chưa hả bác?"
"Kem hả? My nó đi học rồi."
"Vậy ạ...cảm ơn bác."
My đi học trước rồi...chắc cô ấy vẫn còn giận mình.
Lạnh quá đi. Hôm nay tôi đã mặc đến bốn áo bên trong, đi găng tay và giầy rồi mà vẫn thấy rét.
Giá như được mặc quần jean đi học thì có phải ấm áp hơn không, mặc quần legging dầy đến mấy mà vẫn thấy lạnh chết đi...

Chap 8:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥
11E.
Tôi chầm chậm vào lớp, bê nguyên cả gương mặt ủ dột, lặng lẽ ngồi vào chỗ và lôi đống sách vở ra. Tôi nhìn xung quanh và chẳng thấy My đâu cả, mẹ cô ấy bảo cô ấy đi học rồi cơ mà? Thế này là như thế nào đây?
Xì xào...xì xào...
Tôi nhăn mặt, lại là cái bảng thông tin đáng ghét, hôm nay lại có vụ gì nữa đây mà xúm xít cả vào?
Tò mò tôi chạy ra và cố chen vào giữa đám con trai xem cho rõ.
Ôi trời đất đang quay cuồng dưới chân tôi. Hình như tôi vừa rơi phịch một cái từ mặt đất xuống đáy sâu của địa ngục thì phải.
"Không, không thể nào."
My đã ghi tên vào cái CUTE CLUB ấy.
Tôi suýt ngất vì shock!
Cảm giác thất vọng nặng nề.
Điều tôi lo sợ cuối cùng cũng đến, cô ấy đã bỏ rơi tôi rồi.
Bạn thân nhất của tôi đã phản bội tôi.
Không hiểu My nghĩ gì mà lại tham gia với hội Gigi cơ chứ? Vì chuyện hôm qua ư? Tại sao lại thế? Cô ấy đã từng nói là ghét cay ghét đắng hội Gigi và sẽ chẳng đời nào chơi với chúng nó cơ mà?
Chúa ơi, người hãy cho con một lời giải thích đi.
My kí tên vào đó, thế có nghĩa là bây giờ tôi sẽ bị tẩy chay?

Điều đó là hoàn toàn có thể, bởi tôi đâu còn ai khác ngoài My làm bạn, à còn Siro nữa, nhưng ý tôi không phải vậy, và bây giờ cô bạn ấy đã đá tôi một cách phũ phàng.
Kẻ phá đám kia cuối cùng cũng bước vào lớp, đứa con gái xấu tính nhất thế gian-Gigi!
Đi theo sau Gigi là mấy đứa con gái mỏ nhọn, và cả My "xù" nữa kìa
"Mọi người chú ý này!"-Gigi vỗ tay ra lệnh.
"Từ hôm nay trở đi, mình tuyên bố Nguyễn Hà My sẽ là thành viên của Cute Club, xin các bạn cho một tràng pháo tay nào!"
"Hoan hô! Hoan hô My!"
Hoan hô cái con khỉ, thật là ngớ ngẩn!
ụi nó lại reo hò ầm lên, bỏ mặc tôi đứng đó trong nỗi thất vọng tràn trề. Tôi ngước lên nhìn My, và cô ấy chẳng buồn nhìn lại tôi.
Chuyện đó làm tôi không thể tập trung trong suốt 5 tiết học.
Tôi buồn và hụt hẫng.
Nếu là bạn, bạn có như vậy không?
Khi mà bạn bị mọi người tẩy chay, mất đi người bạn thân nhất.
Khi mà bạn là đứa con gái duy nhất không tham gia cute club, có nghĩa là bạn sẽ là đứa con gái không dễ thương duy nhất.
Lạc lõng...
Làm sao mà không buồn được khi mà thấy My "xù" cười nói vui vẻ với hội Gigi giả tạo. Hẳn lúc này Gigi sung sướng lắm vì đã thực hiện được mục tiêu là cướp đi My của tôi, đẩy tôi vào cái bóng của sự cô đơn.
Bạn thân ư? Mình và cô ấy cũng đã từng là bạn thân đấy, thế mà bây giờ cô ấy cứ như là không hề quen biết mình vậy.
Về nhà thôi...về một mình...

Xung quanh tôi không có một ai cả, mọi người đều cho tôi đi vào quên lãng rồi. Hội Gigi ghét tôi, và bọn con trai cũng đâu có yêu quý gì tôi, chân ngắn và còn bốn mắt nữa. Siro thì biến mất tăm cùng mấy anh chị trong phòng phát thanh trường.


Về đến nhà thì Sam cũng đâu có thương yêu gì tôi, may ra thì còn có bố mẹ, à còn có cả Jimmy yêu tôi nữa.
Vì sao tôi lại nghe bản piano ấy? Lần thứ bao nhiêu rồi?
"Kiss the rain"
Một buổi tối thứ Bảy.
Tôi không đi chơi vào tối thứ Bảy, và chẳng bao giờ tôi có ý định đi đâu cả.
Tôi ngồi lì trong phòng và hoàn thành đống bài tập cuối tuần.
Thực ra thì tôi chẳng có ai để đi chơi cùng. Ngày trước My còn chưa giận tôi, bọn tôi cũng chẳng bao giờ đi chơi tối thứ Bảy cả, đơn giản bởi tối thứ Bảy cô ấy bận xem giải ngoại hạng.
Người ta bảo tối thứ Bảy thì phải đi chơi cùng người yêu. Nhưng mà tôi đã có ai để ý đâu cơ chứ, nói chi đến chuyện đi chơi như chị Sam.

Giờ này bố mẹ tôi cũng chẳng có nhà, họ thường đi dạo bộ quanh công viên hoặc đi xem phim cùng nhau, và cả căn nhà chỉ có mỗi mình tôi cộng thêm Jimmy.


Jimmy ngoan thật, chẳng bao giờ bỏ tôi để đi chơi cả. Mỗi khi tôi buồn là Jimmy luôn luôn có mặt, chẳng hiểu sao cứ nhìn cái gương mặt béo tròn của nó với cả cái đuôi ngoe nguẩy là tôi lại thấy vui vui, thật đấy, bây giờ tôi đang thấy khá là vui đấy.

Sáng chủ nhật.
"Woaa...dễ chịu thật!"-Tôi khẽ vươn vai và thốt lên.
Một vài tia nắng hiếm hoi xuyên qua ô cửa kính vuông vắn phòng tôi, là nắng mùa đông!
Tôi vươn vai và hít một hơi thật sâu. Hôm nay ấm áp hơn hôm qua.
Thời tiết vẫn lạnh và khô, nhưng có một điều đặc biệt là có nắng kìa!
Tôi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt rồi xuống bếp kiếm cái gì đó ăn, những ngày cuối tuần được nghỉ ở nhà nên mẹ yêu cầu chúng tôi tự chuẩn bị bữa sáng.
Sam đang ngồi trong đó, làm trò gì thì tôi cũng chẳng biết.
Chị ấy đang nghe điện thoại của một ai đó thì phải, hừm, có vẻ rất chi là lo lắng.Chị ý cúp máy và ngồi đăm chiêu bên cạnh cửa sổ nhà bếp.
Ê chị Sam làm sao thế?"-Tôi vừa lồm nhồm nhai cái bánh quy sôcôla vừa tỏ vẻ quan tâm.
"Anh Duy bị ốm vào viện."
Phụt.
Bạn trai chị bị ốm à? Ôi lo lắng chưa kìa.
"Thế chị đi thăm anh ấy đi còn ngồi đây làm gì nữa?"
"Tao định đi nhưng mà hôm nay tao phải đến Romance làm thêm, chẳng biết làm thế nào bây giờ."
"Thì chị xin ông chủ nghỉ đi, có gì đâu mà phải lăn tăn."
"Không được, tao nghỉ nhiều rồi, nghĩ nữa là ông ý đuổi việc tao à?"
Úi chà.
Không ngờ Sam mà cũng có trách nhiệm ghê ha!
"Hay chị nhờ ai đó làm hộ đi."-tôi gợi ý.
"Nhờ ai? Bạn tao tụi nó cũng phải làm việc của tụi nó chứ bộ, đâu có rảnh rỗi như mày. A!"
Tự nhiên Sam nhìn tôi và cười toe, eo lại gì đây? Chị ấy chớp chớp mắt và nhìn tôi rất chi là trìu mến (eo ơi).
"Hôm nay em có phải đi đâu không?"
HÔM NAY EM CÓ PHẢI ĐI ĐÂU KHÔNG???
Tôi có nghe nhầm không? Chị ấy gọi tôi là EM kìa!
Là EM đấy! Bạn có nghe thấy không?
Mọi khi chị ấy toàn gọi tôi là mày, rồi con nọ con kia, thế mà hôm nay đẹp trời chị ý tự nhiên dở chứng gọi tôi bằng EM.Tôi bật cười và phụt cả miếng bánh quy đang ăn dở:
"Không hôm nay em rỗi."
"Wow, thế à?"
"Ừ thì sao?"
Thật ra là sáng chủ nhật nào tôi cũng rỗi cả, bởi vì bài tập tôi đều đã hoàn thành xong từ tối thứ Bảy rồi.
"Em giúp chị được không? Đi mà, làm ơn điiii."
"Giúp cái gì cơ?"
Hai mắt chị ấy long lanh long lanh.
"Em đến tiệm Romance làm thay chị một hôm được không, chị năn nỉ em đấy."
Há? Há? Há?
Làm thêm á? Tôi á??
"Chị bệnh à, em không đi đâu kệ chị đấy!


Tôi toan định lên phòng bỏ mặc chị ấy lại một mình, nhưng mà lương tâm tôi không cho phép.
Chị ý xị mặt xuống.
"Thế em muốn gì? Chỉ cần em làm hộ chị một hôm thôi thì em muốn gì chị cũng chiều."
"Thế á? Chính mồm chị nói thế đấy nhá! Em thích gì chị cũng chiều nhá?"-Tôi nhảy lên.
"Ừ"-Hai mắt chị ấy sáng lên.
Hừm hừm. Có được một cơ hội vòi vĩnh Sam quả thực là rất hiếm, cho nên tôi suy nghĩ thật kĩ trước khi đặt điều kiện cho chị ý.

"Đầu tiên chị phải trả tiền, đi làm thì phải có tiền.""Ừ"
"Với lại, từ bây giờ chị không được gọi em là con hay mày nữa."
"Giời ạ ok, còn gì nữa?"
"Cả chị không được bắt nạt Jimmy của em nữa!"
"Ok liền, hứa là không bắt nạt nó nữa!"
"Nhớ đấy, em mà thấy chị bắt nạt Jimmy là em không tha cho chị đâu đấy!"
"Hết chưa?"
"Ừm...để em nghĩ thêm đã...mà thôi hết rồi đấy, chỉ cần chị thực hiện ngần ấy việc thôi."
"Ok, cảm ơn mày nhá!"
Ặc...lại mày."
"À nhầm cảm ơn em gái yêu quý nhá!"
"Không có chi đâu!"
Thế là mọi thoả thuận giữa chúng tôi diễn ra rất chi là ổn thoả.
Tôi yeah một cái rồi nhảy lên đúng kiểu "một cảm giác rất chi là Yomost".
Và tất nhiên là tôi phải phi xe đạp đến tiệm Romance rồi.


Chap 9:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥


Đó là một tiệm cà phê khá to và thật là sang trọng, có cây cảnh và có cả tiếng nhạc rất êm đềm nữa.
"Chào chú, cháu đến làm thay cho chị Sam ạ!"
"À, nó có báo trước cho chú rồi, cháu vào thay quần áo và chuẩn bị đi."
"Vâng ạ!"
Chà, trang phục ở đây đẹp quá đi, nhìn dễ thương như trong anime Nhật vậy.
Nhìn tôi lúc này trông giống như một cô nàng phục vụ thực thụ vậy. Thật là tuyệt!
Công việc của tôi là dọn dẹp lau chùi từng bàn một. Sắp xếp lại cốc chén, lọ đựng đường, sữa, hộp khăn giấy. Thấy khách đến là đem ngay menu ra, ghi vào sổ rồi bưng bê đến bàn của họ.


Trong quán có một chị phục vụ nữa, nhìn chân chị ấy dài thật, mặc đẹp hơn tôi bao nhiêu, mà nhìn cách chị ấy phục vụ mới chuyên nghiệp làm sao.
Em ơi có thêm khách kìa!""Vâng!"
Tôi nhanh nhảu vớ lấy quyển menu rồi tung tăng đem ra bàn của họ
Xém chút nữa là tôi đánh rơi cả quyển menu xuống đất, bởi vì, hai vị khách mà tôi sắp sửa phục vụ trong đó có anh Kiwi Hoàng Gia!
Kiwi từ từ bước vào trong trang phục màu đen lịch lãm, hai tay đút trong túi quần một cách lạnh lùng. Theo sau là một cô gái dễ thương tóc màu hung đỏ, có vẻ nũng nịu và ngượng ngùng. Hình như Kiwi không để tâm đến cô nàng mấy thì phải.

Ok ok, bình tĩnh nào Kem, hãy coi như mình chưa hề biết anh ta (điêu thật), và hy vọng là anh ta không nhận ra mình-cái con bé đeo kính cận mà anh ta va phải mấy hôm trước.
"Các bạn dùng gì ạ?"
Tôi lấy hết can đảm nhìn vào mắt anh chàng và nở một nụ cười (tất nhiên tôi chỉ cười trong giới hạn cho phép thôi, tôi mà cười hết cỡ với cái niềng răng này thì đảm bảo anh ấy chạy mất dép!)
"Cho mình 1 coffe sữa, 1 bánh kem vani."-Cô gái tóc hung đỏ nhìn lướt qua menu rồi mỉm cười đáp.-"Anh Kiwi, anh dùng gì?"-Cô ấy ngó sang âu yếm hỏi Kiwi.

Cũng vậy đi."-Kiwi đáp một cách lơ đãng.
"À vâng có ngay đây ạ."
Tôi ghi vào giấy rồi đem vào cho ông chủ, đứng chờ để bưng ra. Trong lúc chờ coffee, tôi liếc nhìn về phía hai người kia. Chuyện này thật là ngớ ngẩn, nhưng thề là tôi đang bị thu hút bởi đôi mắt của anh Kiwi (ôi trời).

Anh ấy ngồi gần cửa sổ nơi có những chậu hoa cúc mặt trời nhỏ xinh, một vài tia nắng lọt vào và hình như càng làm cho đôi mắt anh ấy thêm sáng và long lanh hơn.
"Được rồi bưng ra đi!"
Tôi cẩn thận bưng khay đựng coffee và bánh kem ra phía họ. Thật cẩn thận, cẩn thận.
Bỗng anh Kiwi ngước lên nhìn tôi, woa thề là tôi chưa từng gặp đôi mắt nào đẹp như thế, thực sự là vô-cùng-đẹp!
Và thế là ánh mắt của anh ấy hút hết hồn vía tôi, và thế là bạn có biết chuyện gì xảy ra không?
Oạch!Úi, tôi vấp ngã và nhào xuống đất!
Việc tôi ngã sẽ chẳng có gì là to tát nếu như...
Ôi chúa ơi, cả hai ly coffee sữa còn đang nóng hất thẳng vào áo của anh Kiwi!
Anh ấy đã dính trọn cả hai ly coffee (ôi không)

Bạn không thể tưởng tượng ra lúc đó tôi quê độ như thế nào đâu, may cho tôi là hai chiếc bánh kem vẫn còn nguyên, tôi vội vàng loạng choạng đứng lên trong con mắt ngạc nhiên của tất cả các vị khách trong quán.
Và alêhấp!
Tôi lại ngã một lần nữa.
MỘT LẦN NỮA!
Và lần này thì vập cả mặt xuống đất!
ÔI TRỜI, hai chiếc bánh kem lao vun vút và ốp thẳng vào mặt anh Kiwi Hoàng Gia!
ỐP THẲNG VÀO MẶT ĐÓ!
Thề là sau vụ này tôi sẽ không bao giờ dám trở thành một phục vụ bàn cả, như thế là quá đủ rồi! Chắc tôi phải tự đào cho mình một cái hố để chui xuống quá!
Chị phục vụ vội vàng lao ra đỡ tôi dậy, còn ông chủ béo mập thì phi ra chỗ Kiwi ra sức hát sorry sorry!
Hai mắt của anh ấy trợn lên và mặt mũi thì lem nhem dính đầy kem, anh ấy bất động và trơ ra như một pho tượng.
Mồm Kiwi há hốc lên và phải mất một lúc sau anh ấy mới a lên một tiếng:
"Aaaaa...nóng.....nóng..."
Ngay lập tức tóc đỏ vội lấy ngay cốc nước lạnh ụp vào bụng Kiwi, còn ông chủ thì cuống lên lấy khăn lau những vệt kem trên má anh ấy!
"Hết chưa? Hết nóng chưa? Phù phù...."
Còn tôi thì đứng chết lặng ra ở giữa sàn nhà. Ối Sam ơi, em vừa gây ra tội lớn đó, cứu em với..
"Còn đứng đấy, không mau ra xin lỗi đi, nhanh!"- Ông chủ giục tôi.
"Vâng...vâng"-tôi líu ríu.
Tôi bước chầm chậm về phía hai vị khách, run run...run run...
Tôi sợ phát khóc đi, nhưng tôi buộc phải lại gần và lắp bắp, nhìn tôi lúc đó giống hệt như một con thỏ con tội nghiệp sắp phải giao nộp mình cho chó sói vậy.
"Xin lỗi...xin lỗi."
Khi tôi còn chưa hết bàng hoàng thì đột nhiên, bàn tay rắn chắc của anh ta-Kiwi Hoàng Gia ấy, nắm chặt lấy cổ tay tôi! Nắm chặt!
"Anh làm gì thế? Bỏ tay ra!"
"Bạn....Aaaaaaaa"
Anh aaa gì vậy?
"Em...em...xin lỗi"
"Thôi, cô ấy đã xin lỗi rồi mà, bỏ qua cho cô ấy đi anh Kiwi."
Tóc hung đỏ lên tiếng, ôi bạn ấy thật là rộng lượng, "bỏ qua cho cô ấy đi" ôiiiiiii *_*
"Cái gì? Bỏ qua? Nhân viên gì mà làm ăn kiểu này? Bạn muốn ám sát tất cả khách hàng trong này sao?"
"Em...không...em chỉ là...làm...thay cho chị Sam....một...một hôm thôi."
Tôi không quan tâm, xem này, ôi trời!"
Tự nhiên anh ta vuốt tay lên má và gầm loạn xị cả lên.
Ôi lại nữa, nẫu cả ruột. Không khí trong tiệm lúc này quả thật là nóng.
"Bạn!"

Kiwi chỉ thẳng tay vào tôi, trừng trừng mắt lên nhìn, ánh mắt của anh ta sắc lạnh như lưỡi dao lam cứ như thể anh ta muốn đâm chết tôi ý.
"Bạn phải theo tôi về nhà, chờ tôi thay áo ra và giặt sạch nó. Thế nào, bạn không phiền chứ?"
Kèm theo đó là một nụ cười khó hiểu.
Gì thế này? Sao mọi người không ai bênh tôi hết hả trời? Chị phục vụ? ông chủ? Tóc đỏ? Làm ơn!
"Anh Kiwi, bỏ qua đi!"-Tóc đỏ lại lên tiếng, nhưng chẳng thể át được sự giận dữ của Kiwi.
"Ok thôi, anh sẽ bỏ qua cho cô ấy, nếu như cô ấy làm theo những gì anh muốn."
"Gì cơ ạ?"
"Sao cơ? Bạn không nghe thấy tôi nói gì à? Tôi nói là theo tôi về nhà và giặt sạch cái áo này, bạn làm được không?"
Bạn biết đấy, trong cuộc sống chúng ta luôn luôn có những tình huống rất khó xử, và tôi...
♥Phương án 1: Chạy. Binh pháp tôn tử có 36 kế, trong đó chạy được coi là thượng sách! Tôi sẽ vùng dậy, đạp cửa và lao ra ngoài, leo lên chiếc xe đạp mini và tẩu thoát trong gang tấc!
Nhưng...phương án này độ khả thi của nó quả thật là khó nói. Tôi-một con bé nhỏ nhắn xinh xắn VS cầu thủ bóng rổ trường Isaac Newton! Ôi trời ạ, anh ta sẽ tóm được tôi và treo ngược cái thân xác khốn khổ này lên cành cây mất! Không ổn, không ổn!
♥Phương án 2: Hỏi anh ta xem cái áo đấy bao nhiêu tiền, nếu có thể tôi sẽ cắn răng cắn lợi rút hầu bao ra trả.
Nhưng...nghe hội Gigi đồn đại là quần áo của anh ấy đều trên dưới 100, 200$, tất tần tật đều là hàng hiệu, đứa NQ như tôi sờ vào nó đánh cho gãy tay. Tiền đô cơ đấy, nếu thật như thế thì tôi có nhịn ăn sáng, nhịn chi tiêu cả tháng, mà cứ cho là hai tháng đi, chắc cũng chả đủ để trả mất.
Không ổn! Không ổn!
♥Phương án 3: Ngoan ngoãn làm theo lời anh ta, về nhà và giặt cái áo chết tiệt đó. Tôi sẽ phải chịu nhục một chút, kiểu như osin ấy, nhưng bù lại mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thỏa và tôi sẽ chẳng phải chi một đồng nào để trả cả haha!
Được đấy, được đấy!
Và thế là tôi gật đầu đồng ý.
"Tốt. Vậy chúng ta đi thôi."
"Anh Kiwi!"-Chợt tóc đỏ níu tay Kiwi lại.
"Sao vậy?"
"Thế còn em...?"-Tóc đỏ bối rối.
"À. Anh thế này làm sao đi chơi cùng em tiếp được. Thế này nhé, để anh gọi điện cho anh trai em đến đây đón em, ok?"
"Nhưng mà..."
Dường như Kiwi không quan tâm đến những gì cô ấy nói. Anh ta kéo tay tôi và lôi xình xịch ra khỏi quán, anh ta to và khoẻ hơn tôi gấp mấy lần và tôi không thể nào gỡ cái bàn tay to trịch ấy ra được. Bất lực, và tôi bị lôi đi một cách không thương tiếc, may mắn là tôi còn với được chiếc túi xách, trong đó có ví tiền, điện thoại và vài thứ sổ sách linh tinh.
Tôi hướng ánh mắt van xin về phía chị phục vụ, ông chủ và cô nàng tóc đỏ.
Chị gì ơi cứu em với.
Ông chủ ơi cứu cháu với.
Tóc đỏ ơi....
Nhưng tất cả đều là vô vọng. Họ đứng trơ ra nhìn anh ta lôi tôi đi, thế đấy.
"Anh làm gì thế, đau..."
"Shh, yên nào!"-Kiwi đặt tay lên môi ra hiệu.
HÁ? Hai mắt tôi lúc đó trợn tròn lên ngạc nhiên. Cái quái gì đang diễn ra thế này.
Kiwi đang diễn trò đấy à? Vừa nãy còn khó tính lạnh lùng chết đi, bây giờ tự nhiên bảo tôi yên lặng. Kì cục. Kì cục hết sức.
Kiwi chẳng thèm nói thêm gì và tiến thẳng về phía chiếc xe Porsche đen bóng, mở cửa xe và ra hiệu cho tôi ngồi vào đó.
Oh my god. Tôi đang ngồi ở đâu đây? Trong xe của anh Kiwi! Hội Gigi mà biết được, chúng nó sẽ phát ghen cho mà xem! Nhưng trong tình cảnh này thì đúng là chẳng có gì vui vẻ cả.
Rồi anh ta cũng ngồi vào xe, quay sang thắt dây an toàn cho tôi. Tự nhiên tôi bỗng có cảm giác là lạ. Cái lúc anh ta chạm vào tôi ấy, tự nhiên một luồng điện chạy xẹt qua người tôi, giống hệt mấy hôm trước. Và hai má tôi lại đỏ bừng cả lên.


"Thiên Minh à, cậu đến coffee Romance đón Mai Linh nhé . Ừm ok cảm ơn cậu!"
Rồi Kiwi quay ngoắt sang phía tôi, cười toe, nụ cười của anh ấy tỏa sáng rực rỡ như ánh mặt trời làm tôi ngây ngất mất một lúc.

Rõ ràng là nụ cười điêu gian khó hiểu đây mà! Tôi há hốc mồm ra.
"May quá. Thế là thoát được con bé nói lắm. Phù!~"
O_O Anh có ý gì đây?
"Bạn có thấy phiền không?"-Anh ta dịu giọng.
Hả? Phiền không ư? Ôi anh đừng đùa, tôi đang thấy phiền chết đi chứ, tự dưng dây vào con người nổi tiếng như anh...


Nhưng tôi lại không hề nói thế, thay vào đó tôi đã nói:
"Dạ không ạ, đó là do lỗi của em...anh có ổn không? Ý em là anh có bị bỏng chỗ nào không?"
"Rất may là tôi không sao, rất hoan nghênh vì bạn đã thành thực nhận lỗi!"
Hoan nghênh cái con khỉ!
"À mà bạn nhìn quen quen, hình như tôi đã gặp bạn ở đâu đó thì phải?"
Vừa lái xe, anh ấy vừa băn khoăn hỏi tôi.
"Thực ra là em học cùng trường với anh, Isaac Newton. Và anh đã va phải em vào sáng hôm thứ Năm, chắc anh không nhớ đâu."
Và thêm nữa là em đang rất thích anh đấy anh Kiwi ạ. Tim em đang đập 200 nhịp một phút đây này! Thôi bỏ đi, có hâm nặng mới nói điều này ra.
"À, ra vậy, tôi nhớ rồi."
nh ấy thở dài một tiếng rồi im lặng một lúc lâu.
Sau đó trên suốt quãng đường anh ta chỉ hỏi tôi độc một câu: "Bạn là học sinh khối 11 à?"
Có thể anh ta đang suy nghĩ điều gì đó. Hay anh ta đang nghĩ vì sao mình lại nhớ rõ là sáng hôm nào như vậy trong khi anh ta chẳng còn nhớ gì hết cả. Và rồi anh ta sẽ cho rằng mình để ý tới anh ta, vì vậy nên mới nhớ dai tình huống đó như vậy! Á á không phải thế chứ?

Chap 10:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥

"Đây là chỗ nào vậy?"-Tôi thò đầu ra khỏi cửa xe ngây thơ hỏi.
"Nhà tôi. Theo tôi vào đó và giặt sạch chiếc áo này, khi nào bạn giặt sạch nó, tôi sẽ bỏ qua và bạn có thể về."
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như tôi không theo anh ta vào đó? 
"Còn không vào?"-Kiwi quay lại, nhíu mày.
Hình như Kiwi không hề đoái hoài đến việc tôi đang run lên bần bật vì lạnh. Anh ấy tiếp tục kéo tay tôi, lôi xềnh xệch vào bên trong căn nhà.
Quả không hổ những lời đồn đại, nhà Kiwi là cả một quần thể kiến trúc kiểu Châu Âu, thiết kế rất quý tộc và sang trọng. Lối vào được rải đá và được đặt một cách khéo léo những chậu hoa màu hồng phớt. Hai bên có vườn hoa và thảm cỏ xanh mượt, trước cửa nhà là một đài phun nước tráng lệ. Còn có xích đu giống nhà Siro nữa kìa.
Anh ấy-Kiwi Hoàng Gia mở cửa nhà rồi khoát tay ra hiệu tôi vào trong.
"Vào đi!"
Chà. Đẹp thật.
Căn phòng nhiều ánh sáng quá. Ở giữa là một chiếc đèn chùm lớn kiểu hoàng gia, và xung quanh là một loạt các hệ thống đèn khác thắp sáng lung linh.
Kiwi thừa tiền chắc? Hay là bật lên để khoe với tôi?
Nhưng mà bây giờ tôi thấy lạnh, thực sự rất là lạnh.
Bạn biết tôi mặc gì không?
Váy ngắn, áo sơ mi dài và đi tất mỏng, trong khi đó nhiệt độ trong phòng cũng tầm 15-16 độ!
Ở Romance có hệ thống điều hoà nên tôi thấy dễ chịu, nhưng mà ở đây thì...
Ôi trời...
Kiwi đang cởi áo ra trước mặt tôi kìa, anh ấy không biết mắc cỡ à?
Tôi thì đang run lên còn anh ấy thản nhiên cởi áo ra y như mùa hè vậy!
Nhắm mắt lại mau, xấu hổ quá!
"Bạn tên gì vậy?"
"Hả"-tôi hé mắt nhòm qua.
Eo, còn chưa chịu mặc áo nữa, xấu hổ chết mất!
"Tôi hỏi bạn tên gì?"-Anh ta cao giọng.
Tôi phải mở mắt ra và nhìn anh ta. Eo ơi, ngại muốn chết đi, nhưng mà, phải công nhận cơ bụng anh ấy đẹp dễ sợ, trông như Taylor Lautner trong Newmoon ý.
"Kem ạ."
"Kem?"
Nói rồi anh ta quệt tay lên má, rồi hỏi tôi:
"Là kem này, hay là ice-cream?"
Không lẽ lại nói kem nghĩa là kem trên má anh ta á. Không đời nào! Để anh ta giễu tôi nhầy nhụa à? (thông minh đấy)
"Là Ice-cream!"
"À...là Ice-cream...này Ice-cream, đỡ lấy này!"
Oạch! Kiwi ném cho tôi cái áo lúc nãy dính coffee và ra hiệu đi theo anh ta. Thực ra là hai cái, một áo khoác ngoài màu đen và áo len bên trong màu trắng đang lấm lem vì dính coffee. Gì nữa đây?

"Đây là phòng tắm, vào đó và giặt sạch nó đi, khi nào sạch thì mới được phép đi, còn không thì ở lại giặt tiếp. Thế nào, bạn đã rõ chưa?"
Mặt tôi lúc này nhăn nhó như khỉ ăn ớt, cộng thêm cả lạnh nữa, nên bộ dạng của tôi cứ run rẩy chẳng ra làm sao cả.
"Vâng."
Không còn sự lựa chọn nào khác, đã bước vào đây rồi thì chẳng thể nào thoát ra nổi đâu.
Sam ơi, làm ơn đến cứu em đi, em chết mất thôi
Nào thì giặt nào. Nhưng mà...
"Anh gì ơi! Anh bật bình nóng lạnh lên được không? Em không giặt bằng nước lạnh được."
"Vẽ chuyện quá, bạn tự bật lên đi!"
"Vâng."
"À mà này, tên tôi là Kiwi, Kiwi Hoàng Gia."-"Vâng."
Thực ra cả cái trường Isaac Newton ai chẳng biết tên anh.
"Anh Kiwi này, tôi có thể ra ngoài chờ được không? 15' nữa mới có nước nóng cơ."
"Tuỳ bạn."
Rồi anh ta ung dung lên tầng trên và nói là đi tắm.
Đi tắm à? Cơ hội cơ hội!
Hay là tôi tranh thủ tấu thoát nhỉ? Có nên không? Ôi trời ơi, có nên không?
Không...
Nếu bỏ trốn bây giờ thì tôi sẽ không yên với anh ta mất, tiệm Romance ngay gần đó và anh ta có thể đến bất cứ lúc nào!
Thôi ngồi chờ nước vậy.
Lạnh quá, lạnh quá, tôi ngồi trên ghế sofa co ro và không ngừng xoa hai tay vào nhau, thế mà chẳng ấm ra chút nào cả.

Lúc này tôi mới có dịp ngắm nhìn phòng khách nhà Kiwi. Tôi đặc biệt để ý đến bức ảnh to đùng trên tường. Một người đàn ông lớn tuổi, mái tóc đã hơi ngả màu bạc đang khoác vai chàng trai trẻ, phía xa xa là khu rừng thông trong nắng chiều mờ ảo. Chàng trai kia chắc chắn là Kiwi. Còn người đàn ông, tôi biết, đó là nhạc sĩ nổi tiếng An Mạnh-ông nội của Kiwi.

Nghe nói, ông ấy đang mắc một chứng bệnh gì đó rất khó chữa. Báo chí cũng nhiều lần đưa tin, rằng sức khỏe ông hiện tại khá yếu. Thêm nữa, trước khi mắc bệnh ông có một album đang dở dang, vì một lý do nào đó mà chưa thể hoàn thành được. Có người phỏng đoán, album đó là tác phẩm nghệ thuật cuối cùng của ông trước khi xa rời thế gian. Nhưng tin đồn thì cũng chỉ là tin đồn, ai mà biết được.
"Ồ"
Trong lúc tôi đang mông lung suy nghĩ thì một cậu nhóc bước vào phòng khách, có vẻ như nó vừa từ tầng trên xuống. Nó dừng lại và nhìn tôi một cách ngạc nhiên. Tôi đoán cậu bé này 13, 14 tuổi gì đó. Mái tóc cậu bé cắt ngắn gọn gàng, đôi mắt ánh lên vẻ thông minh và đặc biệt là cực kỳ giống Kiwi! Em trai anh ấy chăng?
"Chị là ai?"
Là ai hả. Nói như thế nào đây? Là bạn? Không mình đâu có phải là bạn anh ta. Là bạn gái? Ôi nói thế chắc nó sặc sụa cười mất!
"Chị là nhân viên quán coffee Romance, vì đã gây ra một sự cố nho nhỏ nên chị đến đây để giặt lại áo cho anh Kiwi."-Vừa nói tôi vừa cười trừ.
"Em hiểu rồi. Mà chị lạnh hả?"
"Ừm một chút."-Tôi run run trả lời.
"Chị mặc cái này vào đi."

Rồi cậu bé lịch lãm cởi chiếc áo khoác ngoài ra và đưa nó cho tôi. Hành động của nó làm tôi liên tưởng đến một quý ông hơn là một cậu bé.
Woa thơm quá, áo con trai gì mà thơm dễ sợ,
"Cảm ơn em."-Tôi mỉm cười với nó.
"Không có gì đâu."

Rồi cậu bé với tay sang bật một cái công tắc nào đó, tự nhiên tôi nghe thấy tiếng ù ù nhè nhẹ và thấy căn phòng dần âm ấm.
"Chị đỡ lạnh chưa? Kiwi đúng là, đã bảo bao lần là vào nhà là phải bật sưởi lên."
"Chị thấy anh ấy khoẻ lắm, chắc không biết lạnh đâu."
"Ừm."
Rồi nó buông mình xuống ghế sofa và nằm kế bên cạnh tôi, làm tôi thấy hơi kì kì.
"Tên chị là gì vậy?"-"Chị tên là Kem!"
"Tên đẹp thật đấy!"-"Thật không?"
"Ừ đẹp mà!"-"Thế em tên gì vậy?"
"Antonio Hoàng Gia, 14 tuổi."
"Nghe như Ajinomoto ý nhỉ?"-Tôi bụm miệng cười.
Cậu bé ấy nhìn tôi trìu mến và cười với tôi, đôi mắt của nó híp lại trông khá dễ thương.
"Nhưng chị gọi em là Antony được rồi!"
"Antony, Kiwi, chà tên hai anh em thật là đặc biệt đấy!"
Nói rồi tôi lại ngước nhìn lên bức ảnh.
"Đấy là ông nội em."-Antony cũng ngước nhìn theo.
"Chị biết! Ông em là một nhạc sĩ tuyệt vời. Chị rất ngưỡng mộ các sáng tác của ông!"
"Ừ...em rất tự hào về ông"
Ngừng một lúc, nó lại tiếp:
"Nhưng ông chẳng còn được ở bên cạnh em được bao lâu nữa...ông sắp đi đến một nơi rất xa..."
"Một nơi rất xa?"
"Ông không được khỏe. Bác sĩ nói ông chỉ còn sống được cùng lắm một năm nữa thôi..."-Nó bâng quơ đáp, ánh mắt hướng về nơi xa xăm.


Nghe đến đây, bỗng nhiên tôi thấy nghẹn đắng ở trong cổ họng. Mặc dù tôi đã biết câu chuyện này trên báo.
"Chị rất tiếc, Antony..."-Tôi nghẹn ngào.
"Không, chị đừng nói rất tiếc. Chị biết không, ông luôn nói với em rằng một người mạnh mẽ sẽ không bao giờ nói tôi rất tiếc."
"Vậy sao? Vậy em là một cậu bé mạnh mẽ sao?"
"Theo chị thì sao? Chị có nghĩ em mạnh mẽ không?"
"Có chứ!"
Và rồi nó quay sang nhìn tôi:
"Cảm ơn chị."
Rồi tôi ngồi tám chuyện cùng Antony một lúc. Tôi cũng biết thêm chút ít về gia đình Kiwi. Rằng anh ấy đã 19 tuổi, học chậm 1 năm do cần thời gian bắt kịp với bạn bè Việt Nam. Rằng bố mẹ Kiwi là những người rất bận rộn, vừa về thăm ông một thời gian đã phải gấp gáp về Mĩ lo công việc. Rằng ông anh ấy hiện đang nằm trong một bệnh viện bí mật với sự chăm sóc của cô, chú Kiwi...


Tôi cứ mải mê nói chuyện cùng Antony mà quên béng mất công việc chính là giặt áo cho Kiwi (ôi không).
"Ice-cream? Bạn đã hoàn thành xong việc chưa mà ngồi đó?"-Kiwi từ trên cầu thang bất ngờ nói vọng xuống,
"Chết quên mất!"
Tôi vội xin lỗi Antony và phi thẳng vào phòng tắm, xả nước ra và xát xát vào nhau.
Xát xát...
Èo làm sao thế này? Sao nó không sạch ra gì cả vậy? Rõ ràng là tôi đang giặt bằng bột giặt Rose đây mà, trên TV họ quảng cáo là tẩy sạch mọi vết bẩn cơ mà?
Sạch cái kiểu gì vậy trời? Vẫn nguyên cả vệt to tướng màu nâu nè?
30' đồng hồ trôi qua.
Cái áo sạch hơn được một chút, vết coffe bắt đầu mờ dần.
"Có vẻ được rồi đấy, xả nước thôi!"
Xong rồi!
Tôi lấy hết sức để vắt khô cái áo mà theo lời đồn đại là trên dưới 100$, thật là mệt gần chết.
Sau đó tôi mang cái áo ra ngoài phòng khách tìm Kiwi, Antony thì đang nằm vuốt ve con mèo, còn Kiwi thì đang gác chân lên ghế xem TV (sung sướng thật đấy).
"Dạ thưa anh tôi đã giặt xong theo như yêu cầu của anh rồi ạ? Tôi phải phơi nó ở đâu ạ?" (lễ phép quá)
"Sạch? Thế này mà bạn gọi là sạch à?"-Anh ta lạnh lùng nhìn tôi.
"Thế là sạch lắm rồi đấy, anh còn muốn gì nữa?"
"Nhìn đi này, vết coffee vẫn còn mờ mờ, làm sao mà tôi có thể mặc một cái áo như thế này ra ngoài đường cơ chứ?"
"Chỉ mờ mờ thôi mà, mặc vào không chết được đâu ạ!"-Tôi gắt.
"Không được, vào nhà tắm chà lại, đến khi nào bằng sạch thì thôi."-Rồi Kiwi tiếp tục thản nhiên xem TV.


Lại giặt tiếp ư? Người ta đâu có cố ý, 100$ ư, hoặc cứ cho là hơn đi? Những 100$ thì làm sao mà tôi có tiền để trả? Đụng vào đồ nhà giàu là khổ sở thế đấy, thôi đành vậy.
"Vâng."-tôi buộc lòng phải làm theo ý của anh ấy, ôi má ơi con chết mất, vừa mệt lại vừa đói nữa chứ!!!

Chap 11:♥♥♥♥Love ChipKool♥♥♥♥

15' sau.
Tôi vẫn đang miệt mài với cái áo 100$ thì bỗng nhiên có tiếng cạch cửa.
Ôi là Antony!
"Hey!"-"Hey!"
"Shh chị nói nhỏ thôi, Kiwi ngủ quên rồi, nhanh lên ra đây theo em nào."
Tôi rạng rỡ hẳn ra, chúa ơi, cuối cùng thì con cũng được giải thoát. Vất vả lắm tôi mới đứng dậy được, ngồi nhiều ê hết cả lưng.
Antony kéo tay tôi và rón rén đi nhè nhẹ qua phòng khách, luôn mồm shh với tôi. Yên tâm đi chị sẽ không thốt ra câu nào đâu!
Kiwi đang lim dim ngủ trên chiếc ghế sofa. Mái tóc đen che hết cả mặt, chỉ nhìn thấy duy nhất sống mũi cao và cái cằm. Công nhận ngay cả khi anh ấy ngủ cũng đáng yêu thật. Mà thôi, em đi đây, goodbye anh!
Bọn tôi đi thật khẽ và cuối cùng cũng ra đến sân, tôi khẽ thì thào với Antony:
"Chị mà bỏ đi, lỡ anh ấy lại đến Romance gây sự với chị gái chị thì sao?"
"Chuyện đó chị đừng lo, mau về đi, mau lên không Kiwi tỉnh dậy bây giờ!"
"Ừ...vậy bye nha, cảm ơn em nhiều lắm, à còn cái áo...."
"Thôi chị giữ lấy đi, mặc vào kẻo cảm lạnh đó!"
"Thôi trả em nè, chị không quen mặc đồ người khác."
"Không cần đâu, giữ lấy và đi mau lên, chị có thể trả em sau mà."
"Sao lại thế?"
Cậu bé không nói gì và chỉ mỉm cười, hai tay đẩy tôi ra phía cửa cổng và vẫy tay:
"Bye bye, hẹn gặp lại!"
"Ừ bye!"

Hẹn gặp lại? Có thể không? Mà thôi, chạy về trước đã, vừa lạnh lại còn vừa đói nữa.
Nhưng cuộc đời nhiều lúc lại quá đỗi là trớ trêu. Khi cánh cửa nhà Hoàng Gia được khép lại thì cũng là lúc một giọng nói vang lên ngay sau lưng tôi.
Ôi chúa ơi là Kiwi Hoàng Gia!
"Ice-cream? Làm gì mà vội vã vậy?"
Tôi quay lại, hai mắt trố lên, giật mình tí nữa là té ngửa. Bởi vì, bạn biết không, Kiwi đang đứng sừng sững phía sau cánh cửa sắt, còn cái túi xách của tôi bây giờ đang treo lủng lẳng trên tay Kiwi!

Đã thế, anh ấy còn ra vẻ thách thức tôi nữa chứ. Cái kiểu cười tự đắc ấy làm tôi tức muốn đâm đầu vào cột điện luôn!
Tôi biết phải làm sao đây? AAA!
Không lẽ tôi lại chạy đến quỳ gối và van xin: "Anh Kiwi hãy trả lại cái túi ấy cho em" à?
Hay là quay lại và tiếp tục chiến đấu vs cái áo đó? Làm ơn đi, chỉ bằng thứ bột giặt Rose chết tiệt ấy thì đến tết Congo may ra mới xong.
Tôi cố gắng lê những bước chân mệt nhọc cuối cùng đến trước cửa nhà Kiwi, làm ra vẻ đáng thương ăn năn hối lỗi.
"Làm ơn trả lại nó đi, xin lỗi nhưng em thật sự bất lực, em không thể giặt sạch cái áo đó được."-Hai mắt tôi nhòa đi.
Kiwi dừng hẳn điệu cười hả hê.
"Không, anh không trả lại em đó, thì sao nào?"
Anh? Giờ thì Kiwi cũng đã xưng anh em với tôi, buồn cười thật đấy, thế này thì chẳng khác nào trêu ngươi nhau.
"Anh Kiwi, trả lại túi xách cho chị ấy đi! Anh đừng quá đáng như thế!"
Giọng cậu bé Antony. Nó thật là dũng cảm khi đứng ra bảo vệ tôi.
"Antony!"-Kiwi quát thằng bé.-"Lên phòng mau! Ai cho phép em ra ngoài này hả?"
"Nhưng anh trả lại túi xách cho chị ấy đi, em hứa sẽ ngoan ngoãn lên phòng."
"Không nói nhiều! Lên phòng mau! Bố mẹ mà biết em mặc phong phanh ra ngoài trời thế này, em sẽ đi đời đấy!"
Và rồi Kiwi mau chóng đóng sập cánh cửa nhà nặng trịch lại, không cho thằng bé có cơ hội cứu giúp tôi.
"Ice-cream! Lại đây!"
"Vâng."-Tôi bất đắc dĩ lại gần.
"Được rồi, không trêu em nữa. Mau về nhà đi, và trả lại em túi xách này."
Há há há???


Tôi có nghe nhầm không đây? Anh Kiwi thả tôi về kìa, lại còn trả lại tôi túi xách nữa? Ôi tôi biết mà, một người như anh sẽ chẳng nỡ lòng đối xử tệ bạc với tôi như thế đâu! Ôi tôi biết mà, hot boy của trường Isaac Newton! Phải, anh Kiwi thật là độ lượng và đáng yêu!

Một cách cẩn thận, anh ấy mở cửa cổng ra và trao lại chiếc túi xách quý giá cho tôi. Lúc ấy tôi tươi tỉnh hẳn ra, đón lấy chiếc túi từ bàn tay Kiwi, tôi hạnh phúc vô cùng và chỉ muốn ôm chầm lấy anh ấy rồi hét lên: "Anh Kiwi anh thật là tốt bụng!"
Bạn biết đấy, đó là tôi muốn thế! Chứ thực ra tôi đâu dám làm chuyện đó!
Thay vào đó, tôi chỉ từ tốn đáp lại:
"Cảm ơn anh. Vậy anh đồng ý để em về chứ?"
Kiwi nhún vai:
"Anh cảm ơn em còn không hết ấy."
"Sao cơ ạ?"-Tôi lắc đầu ngạc nhiên hết cỡ. Cảm ơn gì cơ?
"Nếu không dính coffee và bánh kem tới nỗi phải về nhà thay áo, thì hôm nay chắc anh cũng chết mệt vì bị cô nhóc kia nhõng nhẽo mất. Trong cái xui có cái may phải không?"-Kiwi vui vẻ nở một nụ cười.


Trời ạ. Có ai nói cho tôi biết vì sao nụ cười của anh ấy lại đẹp và ấm áp đến thế không? Tôi đang tan chảy ra dưới thời tiết mùa đông lạnh giá đây.
"Em không hiểu?"
"Không sao. Không cần phải hiểu. Mà em không định về à?"
"Ok thưa quý ông hào phóng. Ưmm...cảm ơn một lần nữa, em về đây, chào anh.
"Chào Ice-cream! Hẹn gặp lại ở trường Isaac Newton!"
Tôi bật cười.
"Vâng, hy vọng như vậy.
Chào Kiwi xong, tôi cắm đầu cắm cổ đi một mạch qua mấy dãy phố. Không thể đứng nhìn anh ấy thêm được nữa, bởi tim tôi sẽ đập loạn xạ mất.
Sau đó tôi ghé qua tiệm Romance và lấy quần áo đi về.
Sam đã có mặt ở đó!
"Con kia, mày làm ăn kiểu gì thế? Biến về mau từ bây giờ tao không cần mày giúp nữa."
Sam nói gì cơ? Lại mày ư? Lại còn con kia nữa, chị là đồ....đồ....
Thế rồi chị ấy đuổi tôi về một cách phũ phàng, ừ về thì về, đây chẳng thèm ở nhá, lêu lêu đồ Sam mỏ nhọn!
"Mày lêu lêu ai hả? Muốn chết à?"
"Úi!"

Tôi vội chạy nhanh và phi xe đạp về nhà. Một ngày chủ nhật đẹp trời, lẽ ra phải được nghỉ ngơi, ai ngờ lại vác thêm vào một đống rắc rối.
Tôi vào bếp, bật bếp ga lên và nấu mì ăn tạm.
Nhắc đến ăn mỳ, là tôi lại nhớ đến My...

Những lần thi học kỳ, My thường đến nhà tôi học chung. Bọn tôi bày ra đủ thứ trò để chơi mỗi khi rảnh rỗi. Và trò vui nhất mà bọn tôi từng chơi đó là trò ăn mỳ uống cocacola. Cả hai đứa thi nhau ăn xem ai ăn được nhiều mỳ hơn, vừa ăn vừa ừng ực uống. Thật là buồn cười, sở trường của My là ăn mỳ nên cô ấy luôn luôn thắng tôi, nhưng chẳng sao cả, tôi vẫn thấy vui cực kì luôn.
Tự nhiên tôi lại nhớ cô ấy quá. My ơi, giờ này cậu đang làm gì vậy? Mình thực sự muốn gặp cậu lắm đó.
Renggg...
Chuông điện thoại reo. Là Siro.
"Kem à?"
"Ừ mình đây."
"Chiều nay cậu rảnh không? Bọn mình đến trang trại nhà ông cậu nhé. Mình định quay phim và hỏi cậu một số chuyện ấy mà."
"Suýt nữa thì quên, lần trước mình hẹn cậu cuối tuần đúng không nhỉ? Ok vậy chiểu 3h được không?!"
"Ok. Cảm ơn Kem! Chiều mình qua nhà rủ cậu nhé?"
"Ừ."
"Vậy đi. Thôi bye cậu!"
"Bye Siro!"
Tôi cúp máy và ngồi đăm chiêu suy nghĩ. Nếu Siro hỏi chuyện của My hôm sinh nhật thì biết nói thế nào bây giờ? Chẳng lẽ nói thẳng cho cậu ấy biết việc My tự nhiên ăn mặc nữ tính và trang điểm là vì Siro à? Nếu Siro cũng thích My thì không sao, nhưng nếu không thì...chuyện gì sẽ xảy ra giữa mấy đứa chúng tôi đây?
Riêng việc My giận tôi đã khiến mọi thứ rối tung hết cả lên rồi. Phải làm sao đây?

Theo m.wattpad.com
Xem tiếp chap 12-17

0 comments:

Post a Comment

Bạn đọc hãy giúp chúng tôi xây dựng cộng đồng bằng cách để lại bình luận, chúng tôi luôn đón nhận mọi ý kiến của các bạn:
» Bình luận nghiêm túc và không chứa các liên kết quảng cáo.
» Vui lòng không Spam nhận xét với mọi hình thức.
» Rất mong bạn đề tên cho nhận xét của chính mình - Bằng cách chọn vào Tên/URL và điền tên bạn vào (Phần URL có thể bỏ trống ).

- Bạn có thể chèn Link nhạc (NCT), video(Youtube),Hình ảnh vào comment bằng cú pháp:
+ [youtube] Link video Youtube [/youtube].
+ [img] Link ảnh( định dạng PNG, JPG,GIF) [/img]
+Chèn link liên kết: <a href="LINK" rel="nofollow">Name</a>
-Bạn copy mã bên cạnh biểu tượng chèn vào nhận xét để bày tỏ cảm xúc!!

:) :( :)) :(( =)) =D> :D :P